Lú lẫn tuổi già hay còn gọi là Alzheimer là một bệnh sa sút trí óc tiến triển hay gặp ở người cao tuổi. Bệnh thường tiến triển nhanh tới mất trí và chưa có thuốc điều trị đặc hiệu. Điều trị bằng thuốc ở bệnh Alzheimer là điều trị các triệu chứng nhận thức, rối loạn hành vi nhằm làm chậm quá trình phát triển, kéo dài thời kỳ ổn định. Thuốc uống hay cao dán đều cần được chỉ định, kê đơn từ bác sĩ khám, không nên tự tiện mua thuốc điều trị.
Thuốc cần được theo dõi sát trong quá trình điều trị và tái khám để thầy thuốc điều chỉnh nếu cấp thiết. Không nên dùng một đơn thuốc kéo dài mà bỏ tái khám. Cũng không có thuốc nào tốt hơn thuốc nào, mà chỉ có thuốc hạp với từng người bệnh, tùy thuộc theo diễn biến, tuổi của bệnh, sự sẵn có của loại thuốc, sự đáp ứng của bệnh nhân với mỗi loại thuốc cũng như kinh nghiệm của mỗi thầy thuốc và khả năng chi trả của người bệnh. Tóm lại, gia đình không nên nghe lời mách bảo của người khác để tự mua thuốc điều trị. Những thuốc như Gingko Biloba hay vitamin B, E... cũng không có tác dụng trong bệnh này.
Đối với bệnh nhân Alzheimer, việc điều trị chỉ là một phần, phần quan trọng khác là coi ngó của gia đình với người bệnh. Tuy nhiên, cũng không cần cầu kỳ bởi không có bằng cớ về tác dụng của những thực phẩm bồi bổ hay chế độ ăn đặc biệt với bệnh này. cốt là sự quan tâm, khuyến khích các hoạt động, những biện pháp có tác dụng kích thích não bộ cho người bệnh.
Tôi mới
sinh con trai
cách đây gần 1 tháng. Tôi mổ đẻ, tuần trước hết ở bệnh viện có mẹ đẻ tôi chăm sóc từ A-Z. Mẹ chồng vào thăm vài lần còn em chồng thì tịnh không thấy mặt. Mẹ chồng bảo em ấy đang bận dự án gì đó lớn lắm (em chồng làm sale bất động sản). Tôi cũng hèn nào.
Ra viện tôi về nhà riêng của hai vợ chồng
ở cữ
cho thoải mái. Mẹ đẻ tôi còn bận chăm bà ngoại và bố tôi nên không tới ở với tôi được, song bà đều làm thức ăn sẵn rồi gửi ship đến cho tôi. Khi thì nồi thịt rang nghệ, lúc lại con gà hầm… đủ cho tôi ăn 1- 2 ngày. Canh thì chồng tôi tranh thủ trước khi đi làm thì nấu cho tôi. Tôi không kén ăn, chồng cứ rửa rồi bỏ hết vào nồi, nấu thế nào tôi cũng ăn được.
Cách đây 1 tuần, chồng tôi phải đi công tác tầm 10 ngày. Anh có thể xin thay người vì vợ đang đẻ, nhưng đây lại là cơ hội hiếm có để chồng tôi biểu lộ, anh đang nhắm tới vị trí phó giám đốc trong đợt xét duyệt cuối năm. thành ra dưới sự cổ vũ của tôi và đoan sẽ trông nom tôi của mẹ chồng, chồng tôi xách vali đi ngay trong đêm.
Ra viện tôi về nhà riêng của hai vợ chồng nằm bếp cho thoải mái. (Ảnh minh họa)
Sáng hôm sau, mẹ chồng "phái" em chồng tới chăm tôi. Em chồng tôi năm nay 24 tuổi. tiếng rằng làm sale bất động sản nhưng công việc không đều đặn, thu nhập cũng kém chứ không nhiều như người khác. Ấy thế mà vừa mở cửa ra, em chồng đã nói: "Em quyết định xin nghỉ việc 1 tuần để chăm chị, vì chị mà có nhẽ mấy cái giao kèo tiền tỉ của em đều mất".
Tôi ngán ngẩm nhưng cũng nói vài câu xã giao an ủi, cảm ơn em ấy. Rồi tôi cũng có gợi ý là nếu em bận việc thì cứ đi, tôi ở nhà một mình cũng được. Lúc nào em ấy về thì nấu cho tôi nồi canh và phơi giúp tôi ít áo quần thôi. Nhưng em chồng nói đã xin nghỉ rồi. Và thế là em nằm dài ở nhà tôi chơi game trên điện thoại, chat chit với bạn bè, ăn sạch tủ hoa quả mà chồng tôi vừa mua bữa qua.
Quá đáng hơn, buổi trưa khi mẹ tôi gửi ship cho tôi nồi thịt kho gừng, bữa tối hôm đó em cũng ăn hết nửa nồi. Ăn xong, em còn chẹp miệng oán thán: "Ôi em
đang giảm cân
mà mẹ chị kho thịt ngon thế này làm em ăn nhiều quá".
Tôi giận tím mặt nhưng không nói ra, sợ lại bảo là đến chăm chị mà chị còn xét nét vài miếng ăn. Tối hôm đó, em chồng ngủ bên cạnh với lý do: "Mẹ bảo nếu đêm hôm cháu khóc thì em dậy bế cho chị". ngờ đâu đêm ngủ, em chồng tay hết vung bên này đến chân gác bên nọ, tôi sợ quá bèn đánh thức em ấy, bảo em sang phòng khách mà ngủ, không thì em đè bẹp cháu lúc nào không hay.
Giờ tôi triệt để "đắc tội" với mẹ chồng và em chồng rồi. (Ảnh minh họa)
Em chồng ở đến ngày thứ 3 thì tôi thật sự bất bình. Em ấy ăn ở luộm thuộm, vứt vỏ chuối khắp nơi. Con tôi nhỏ nên em không bế, bảo là sợ vụng tuỳ thuộc làm rơi cháu, cháu khóc thì em chê điếc tai, thấy cháu ị thì em lao vào nhà vệ sinh nôn ọe… Trong khi đồ ăn vặt của tôi thì em chén sạch.
Tôi không chịu được nữa nên nói khéo em cứ về, tôi khỏe rồi tôi tự chăm con và nấu bếp được. Nói vài lần em chồng cũng hiểu tôi đang đuổi em nên đùng đùng bỏ về.
Em về được 2 tiếng sau thì tôi nhận được
cuộc gọi của mẹ chồng
hỏi tôi sao lại đuổi em chồng. Em đấy đã hi sinh cả tuần làm việc, bao nhiêu hợp đồng để đến chăm tôi mà tôi lại đối xử với em như vậy? Cũng không cho em được vài đồng bạc tiêu vặt…
Tôi nghe mẹ chồng nói mà thấy mỏi mệt nên cũng tố cáo kể hết chuyện em chồng làm. ai ngờ nghe xong bà còn mắng tôi chú ý từng li từng tí, nhỏ nhen, ích kỷ, không biết điều… Giờ tôi triệt để "đắc tội" với mẹ chồng và em chồng rồi. Đang nằm bếp mà còn phải phân tâm về những việc này, chán quá các chị ạ.
Giãn tĩnh mạch thực quản là các tĩnh mạch dưới niêm mạc giãn to phát triển ở các bệnh nhân vốn bị tăng sức ép tĩnh mạch cửa. Đây là nguyên nhân thông thường nhất gây xuất huyết dạ dày - ruột và thực quản. Các nguyên do của tăng áp lực tĩnh mạch cửa có nhiều trong đó các bệnh do gan như xơ gan, teo gan, gan tim (tâm phế mạn)… Bệnh nhân có các thể hiện nôn tự phát máu đỏ tươi hoặc màu bã cà phê kèm theo đại tiện ra máu đen hoặc máu tươi. Trong một số trường hợp có thể trước đó có nôn khan hoặc khó tiêu nên thường quy cho viêm dạ dày do nghiện rượu. mặc dầu phần nhiều các bệnh nhân bị chảy máu giãn tĩnh mạch thực quản có những dấu hiệu của bệnh gan (như ban đỏ lòng bàn tay, u mạch nhện, chứng vú to của nam, yếu cơ, lách to, cổ trướng, vàng da…). Song có 20 - 30% bệnh nhân gan mãn tính bị xuất huyết da cỗi nguồn ngoài giãn tĩnh mạch thực quản. Về xử lý: xuất huyết giãn tĩnh mạch có thể đe dọa tính mạng nên chi cần được cấp cứu kịp thời tại bệnh viện bằng bồi phụ các sản phẩm máu là thiết yếu, với bệnh nhân xơ gan, có rối loạn đông máu phải dùng huyết tương tươi, vitamin K nếu đang có xuất huyết. kết hợp các thuốc giảm sức ép tĩnh mạch cửa và kháng sinh phòng nhiễm khuẩn theo chỉ định của bác sĩ. Nếu điều trị nội khoa không kết quả phải can thiệp ngoại khoa.
Tôi mắc bệnh đau tim nên không dám
xem bóng đá
, còn chồng chẳng những mê xem bóng đá mà cả thích đi đá bóng nữa. Có những mùa bóng đá, ngoài giờ làm việc ra chồng ngồi ở quán cà phê, quán bia cho đến đêm khuya mới về.
Có lần con ốm vợ tự bồng bế con vào viện nằm, còn chồng vẫn phải xem hết trận đấu rồi mới tính tiếp. Dù vậy tôi cũng không bao giờ ngăn cản hay ta thán gu lành mạnh của chồng.
SEA games 30 năm nay khi đội nhà thắng liên tiếp chồng tôi rất hứng khởi. Hàng ngày về nhà mày mặt chồng báng hẳn lên, ôm hôn vợ rối rít như thể lâu ngày mới gặp lại, khiến tôi cũng vui theo.
Có lần tôi cũng thử bật tivi lên để xem nhưng cứ thấy bóng chuẩn bị vào lưới đội bạn khiến tim tôi đập rất nhanh cả người run bần bật, sợ
bệnh tim tái phát
nên lại tắt đi. Thế là hàng ngày tôi chỉ đủ anh dũng nghe kết quả thôi.
Hàng ngày về nhà mặt mày chồng khoác hẳn lên, ôm hôn vợ rối rít như thể lâu ngày mới gặp lại, khiến tôi vui lắm. (Ảnh minh họa)
Một hôm đang ăn cơm chồng tôi vui vẻ nói: "Sáng nay anh vừa nói với đám bạn nếu lần này đội tuyển nam giành được huy chương vàng anh sẽ chi 10 triệu đồng để cho đám bạn anh thức thâu đêm ăn nhậu trong quán".
Nghe chồng nói tôi bị chấn động mạnh đến nỗi chồng bát vừa rửa xong trên tay tuột rơi xuống nền nhà vỡ tan nát. Khi bình tĩnh lại tôi nói với chồng là tiền đóng học cho con còn đang nợ, rồi sắp đầu tháng mới lại phải nộp tiền nhà, sao chồng lại khoáng đạt bao cho bạn bè cả tháng lương chứ?
Chồng bảo anh ấy đã hứa thì sẽ làm, không thì mọi người cười chê. Anh ấy còn nói là cả đời người mấy khi chứng kiến được đội nhà quán quân, tiền tiêu rồi cũng hết, phải làm một điều gì đó thật ấn tượng cho mọi người nhớ
ngày trọng đại
này.
Không biết có người bạn nào của anh nhớ khoản tiền chồng bỏ ra không, còn tôi sẽ nhớ cả đời trong hậm hực nếu chồng khoáng đạt chi số tiền lớn đó cho những người bạn để mừng thắng lợi. hiện thời tôi phải thuyết phục chồng thế nào để anh ấy đừng có
vung tay quá trán
đây mọi người?