Tôi vừa
sinh con thứ hai
được hơn một tháng. Con gái lớn của tôi năm nay đang học lớp 3. Con sống rất tình cảm nhưng cũng có những lúc ngang ngạnh. Vì trước đây, con là con một nên được ông bà, bố mẹ chiều chuộng. nên hiện, khi đã có em, con phát sinh tính ích kỷ và luôn ghen tỵ mỗi khi mẹ có hành động tình cảm với em.
Trước khi sinh con , tôi đã làm tư tưởng cho con gái. Rằng con sẽ có thêm một người em, đó là chuyện tốt và con cần đón nhận. Lúc ấy, con tôi cũng thích lắm, tối nào cũng sờ bụng mẹ để chuyện trò với em.
Sau khi sinh con , cả ngày hầu như tôi chỉ quẩn bên đứa bé vì thằng bé quấy khóc và chỉ mẹ bế mới nín. Nhiều lần tôi muốn tranh thủ đọc truyện cho con gái lớn nghe, nhưng vừa đụng vào quyển sách thì con trai khóc ré lên. Kể từ đó, con bắt đầu sợ em sẽ cướp hết tình cảm của mẹ.
Có lần tôi bắt gặp con chơi với em nhưng lại cấu vào người khiến em khóc thét. Không kìm chế được cảm xúc, tôi đã cáu gắt đến nỗi con khóc nức nở rồi bỏ chạy vào phòng. Đáng lẽ khi ấy, tôi cần nhẫn nại và phân tách cho con hiểu, nhưng sự nóng nảy làm tôi cư xử không đúng.
Bà ấy sang chơi, cứ trêu là giờ mẹ có em trai, con bị ra rìa. (Ảnh minh họa)
Hôm trước có bà láng giềng đến nhà tôi chơi. Tính bà ấy xưa nay ăn nói bỗ bã, đến thăm con nít nhưng chẳng giữ kẽ tứ tí nào. Tôi thì không để bụng, vì đã biết tính ấy rồi. ngờ đâu con gái tôi lại bị bà ấy trêu đến nỗi suýt nữa thì xảy ra chuyện.
Trưa nay tôi tranh thủ lúc con ngủ để làm vài việc vặt vãnh. Trước lúc đi, tôi có dặn con trông em, thế mà con tôi lại bỏ đi chơi để em nằm một mình trong giường, bị muỗi đốt đầy mặt. Lúc ấy tôi có cáu gắt con vài câu rồi đi tìm thuốc để thoa lên vết muỗi đốt cho con trai. Đi qua phòng con gái, tôi thấy con cheo leo trên lan can. Lúc ấy hoảng quá, tôi lao thẳng ra đó kéo con vào rồi hỏi vì sao con lại như vậy.
Con tôi mếu máo nói lời bà hàng xóm là đúng. Bà ấy sang chơi, cứ trêu là giờ mẹ có em trai, con bị ra rìa. vì vậy nên tôi mắng một tẹo, con đã khích động đến nỗi muốn nhảy xuống để chết cho đỡ tủi thân.
Sau khi ôm con vào lòng và giảng giải cho con, tôi vẫn sợ lúc nào đó con lại có suy nghĩ kia. Nhưng giờ đứa út còn bé quá, tôi không có thời gian cho con gái lớn. Giờ tôi nên làm gì để con gái không căm ghét em và cảm thông cho mẹ đây?
(hoathanc...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét