Tuần trước, em gái chồng xách đồ đoàn đến ở cùng vợ chồng chúng tôi. Em ấy học xong cấp 3 không thi đỗ trường nào, ở quê một dạo rồi quyết định lên đô thị kiếm việc. Tôi và chồng sau mấy năm tích góp và vay mượn thêm đã mua được căn hộ tầm trung, mẹ chồng bảo chúng tôi để em chồng ở cùng cho đỡ tiền nhà lại có anh chị coi ngó. Tôi vui vẻ đồng ý.
Nhưng ở chung mới biết, em chồng là con gái 20 tuổi mà ý thức rất kém. Em ấy có thể bày bừa rác khắp nơi trong nhà để tôi dọn, quần áo bẩn chất cả đống không giặt, ngoài thời gian đi làm thì về nhà đều nằm khểnh chơi điện thoại, không viện trợ tôi bất cứ việc gì.
Tôi không hài lòng, nhưng nghĩ bụng kể cả không có em ấy thì tôi vẫn phải làm, có em ấy thu vén mệt thêm một tí vậy. Giờ tôi với em ấy bàn cãi lại gây găng trong nhà, chẳng hay ho gì.
Anh đùng đùng bắt em chồng đứng lên dọn dẹp đồ đạc, bảo em ấy ra ngoài thuê trọ mà ở. (Ảnh minh họa)
Cả tuần chồng tôi bận rộn, đi sớm về khuya nên chuyện trong nhà anh chẳng hay biết gì. Tôi càng không nói với anh, anh cứ nghĩ chị em hòa thuận, ở nhà vui vẻ lắm. Thực chất em chồng luôn khinh khỉnh, chẳng hề coi trọng chị dâu là tôi chút nào.
Thứ 7, chồng tôi vẫn phải đi làm. Gần trưa, anh đột ngột về nhà vì buổi chiều anh được nghỉ. Tôi cả sáng dọn dẹp tổng vệ sinh nhà cửa,
đi siêu thị mua đồ
dùng cho cả tuần, giờ đấy tôi đang vừa cắp nách con vừa nấu cơm. Còn em chồng như mọi khi thực hiện "chính sách" không nghe không thấy không biết gì hết, đang ngồi trên sofa xem điện thoại cười khanh khách.
Tôi thấy anh về, quay ra chào hỏi 1 câu rồi lại tất bật với nồi thức ăn trên bếp. Em chồng cũng ngẩng mặt lên chào anh trai một tiếng, sau đó tiếp kiến chú tâm vào màn hình điện thoại. Tôi chẳng ngẫm ngợi gì, vì chuyện này tôi khá quen rồi.
Mẹ chồng còn cho rằng chính tôi xui chồng mình làm vậy. (Ảnh minh họa)
bất thần chồng tôi không nói không rằng, đùng đùng bắt em chồng đứng lên thu vén đồ đạc, bảo em ấy ra ngoài thuê trọ mà ở. Em chồng sốc nặng, tức thời gọi điện cho mẹ chồng tôi ở quê. Mẹ chồng đòi gặp hết chồng tôi và cả tôi, khóc lóc, quở mắng, oán trách một hồi. Tôi khó xử quá, bảo chồng bình tĩnh lại, đừng đuổi em chồng đi nhưng anh ấy không nghe.
“Con làm thế là tốt cho nó! Sau này nó còn đi lấy chồng , về nhà người ta làm dâu mà sống kiểu đấy thì sớm muộn cũng bị đuổi thẳng cổ. Mẹ đừng chiều nó quá nữa, rồi trong nhà không dạy được nó, ra ngoài bị từng lớp người ra dạy lúc ấy mới ê chề!”, anh ấy nói với mẹ như vậy.
Em chồng tức giận vùng vằng bỏ đi, mẹ chồng cũng giận luôn vợ chồng tôi. Chẳng những thế, bà còn cho rằng chính tôi xui chồng mình làm vậy. Tôi khó xử quá, hay tôi đi đón em chồng về lại?
(thuydungnm...@icloud.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét